Thơ tặng thầy cô ngày nhà giáo Việt Nam

Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên… Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế nhưng sau khi ra đời có mấy ai còn nhớ về thầy cô giáo cũ của mình ?


Có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích? Ngày 20 – 11 hàng năm, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến những người cha người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người. Đối với những học trò xa xứ như chúng ta, một bó hoa dâng tặng cho thầy cô trong ngày này chắc có lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất thì chắc có lẽ là qua tang không khó lắm đối với mỗi người trong chúng ta !

Dưới đây là một số bài thơ sưu tầm, đọc để lấy cảm hứng nhé!!!

Thưa Thầy (Tạ Nghi Lễ)

Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

Giờ học cuối (Lan Cao)

Sân trường giờ học cuối
Cây phượng nở ngàn môi
Bao la nhìn mây trắng
Cháy rực trong men đời

Nôn nao giờ học cuối
Thầy kể chuyện văn thơ
Trò chép lời lưu niệm
Khúc khích cười trong mơ

Sân trường tung giấy vụn
Bàn ghế viết chia tay
Chú lao công quét rác
Cầm chổi rượt giấy bay
Ông thầy già đi tới
Nhìn lớp học đăm chiêu
Phút suy tư tuổi đỏ
Giờ tóc đã ban chiều

Chuông reo giờ học cuối
Chìm trong tiếng hoan hô
Chia tay thầy đứa khóc
Từng nhóm nhỏ hẹn hò

Trường tôi sao đẹp quá
Cây bông sứ rất già
Vẫn đơm hoa thơm ngát
Thầy ơi ! Con đi xa

Tan trường giờ học cuối
Thầy tóc trắng như hoa
Bông gốc già bông sứ
Hôn từng đứa con qua

Thầy và chuyến đò xưa (Nguyễn Quốc Đạt)

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…

Bụi phấn xa rồi (Thái Mộng Trinh)

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

Hoa và ngày 20-11 (Phạm Thị Thanh Nhàn)

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông…

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô – những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.
Nghe thầy đọc thơ (Trần Đăng Khoa)

Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Còn chần chừ gì mà không ngồi ngâm nga những vần thơ vụng dại nhưng chan chứa tình yêu thương tôn kính của bạn đối với người thầy cô nào. Tin rằng nó sẽ là món quà ý nghĩa nhất mà thầy cô nhận được từ bạn đấy.

Sưu tầm

Advertisements

Thơ về hoa trinh nữ – ST2

Thích sưu tầm thơ về các loài hoa nhưng sao cứ lẫn quẫn hoài cái loài hoa trinh nu, có lẽ vì nó quá gấn gũi vớic ái tuổi ấu thơ đầy nghịch ngợm của mình. Hay vì thấy thương cảm cho loài hoa bé dại. Hôm nay lại tản mạn một chút hoa trinh nữ (hoa mắc cỡ).

hoa trinh nu

ĐƯỜNG HOA MẮC CỠ THƠ NGÂY (Luân Tâm)

Đường hoa mắc cỡ thơ ngây
Áo bay trinh trắng trần ai hồng trần
Thơm thật xa ngọt thật gần
Ru tình dỗ mộng hôn lưng tóc dài
Mưa hoa gió bướm chân mây
Câu thơ thơ dại thương hoài bóng trăng
Biển sầu vực lạnh sâu răng
Mặc mưa mặc nắng mặc trăng không thề
Còn em tình đất hương quê
Đơn sơ hiền dịu hôn mê tiên bồng
Vui tắm mưa buồn tắm sông
Ăn hoa mặc cỏ tràn đồng hứng thơ
Cảo thơm nũng nịu ướt mơ
Bờ thương bến nhớ tình cờ mộng du
Cho nhau thơm ngọt thiên thư
Cho nhau hương lửa đền bù phù sinh
Suối hồng chim mộng mê nhìn
Chung môi hoá bướm Trang sinh bao giờ…..

hoa mac co

Hoa mắc cỡ (Tùng Quân)

Chạm vào em…!
Khép lại
Lá mi cong…
Cây xấu hổ
Bên đời hoa tím nở…
Em hồi hộp khép mi cong đứng đó
Môi nồng nàn
Chờ đợi một làn môi…


Chạm vào em
Tán lá khép rồi
Thèn thẹn chút
Nóng bừng
Mắc cỡ !
Chỉ bông tím, nồng nàn hương nhớ…
Chẳng thể dối lòng,
Rụt rè khép vòng tay…

Chạm làn môi
Uống vụng chút mật say
Mà e ấp, đỏ bừng Mắc cỡ !

Ơi tháng năm suốt đời ta mắc nợ
Phút ban đầu, e ấp mối tình em!

Còn đây là bài thơ của một học sinh lớp 3 được đăng trên báo Nhi Đồng từ lâu lắm rồi nên không nhớ tên nữa:

Có bông mắc cỡ,
Giữa đám lá xanh
Như cụm gòn xinh,
Ai tô hồng phớt.
Đụng vào mắc cỡ,
Cẩn thận tí nhe.tho hoa trinh nu

Gai quá trời nè!
Coi chừng chảy máu!
Lá màu xanh sậm,
Trông như lá me,
Nhưng hay rụt rè;
Khép mình mắc cỡ!

Tâm Sự Hoa Mắc Cỡ (sưu tầm)

Ai nói với anh em không biết mắc cỡ
Mổi khi tay người vuốt ve nâng niu
Nhè nhẹ khều làm hồn trầm bay bổng lên cao
Đôi mắt kia rạt rào nhìn chăm vào da thịt
Ôi ! ngất ngây giây phút lâng lâng xao xuyến lạ
Má ững hồng đôi môi e thẹn thùng
Khép nhẹ nhàng từng cánh mõng lim dim
Quân tử lạ kì mình đây đó mới chưa từng quen
Đang đi khi không dừng lại ngắm say mê đắm đuối
Người ta chỉ là một bông hoa tím dại
Một loài hoa không hương kém sắc màu
Sống nơi rừng hoang vắng nắng khô cằn cổi
Quanh năm bốn mùa bậu bạn với trăng sao
Được chàng để ý lòng nao nao như mở hội
Nguyện theo anh vào hồn thơ thi sĩ
Ẽo lã nằm nghiêng trên trang giấy trắng
Nét văn chương diễn tả bút mơ màng
Hoa trinh nữ biết yêu biết mắc cỡ

Sưu tầm

Thơ về hoa trinh nữ – ST1

Thuở bé cứ thường chơi trò chạm vào hoa trinh nu để xem nó khép lá thế nào, chơi một mình thấy vui vui lại rủ mấy đứa bạn cùng xóm chơi cùng.

hoa trinh nu

Cái tuổi thơ vô tư là thế, cũng như cái loài hoa dại lung linh trong nắng mỗi trưa cùng lũ nhỏ. Ấy vậy mà chán rồi chúng lại thi nhau dẫm mấy bụi trinh nữ vì cứ bị gai làm bị thương. Giờ nghĩ lại thấy mình ít ác quá. Thích loài hoa này và truy lùng những bài thơ về nó.

hoa tim buon

Khép nép bên đường một cây trinh nữ

Lá xanh xanh, màu hoa tím rung rinh

Không hương sắc, không dáng vẻ đẹp xinh

Nét giản đơn cô gái quê hiền dịu.

 

Thế mà cây hay dỗi hờn, nũng nịu

Cứ  đêm về lại khép lá làm duyên

Rồi sáng mai khi ánh mặt trời lên

Cây bừng tỉnh lá hoa đùa với gió.

 

Đừng nghịch nhé cây thẹn thùng lắm đó

Khẽ khàng thôi đã khép nhẹ hàng mi

Một chút rạo rực, một tấm tình si

Nên vội vã nhắm nghiền con mắt lá.

 

Một loài cây sức sống tràn trề lạ

Lá vẫn xanh, nở hoa trên sỏi đá

Chẳng đua chen khoe sắc với muôn loài

Thản nhiên vượt qua phong ba bảo tố.

 

Hồn Trinh nữ của một câu chuyện cổ

Chết vẹn nguyên chưa một chút bụi trần

Ngủ ngàn năm mơ màng trong hồn cỏ

Và thẹn thùng, xấu hổ khép bờ mi…

 

Sưu tầm